Cập nhật thông tin cuối năm

23 12 2009

—Thanksgiving—

Cách đây gần 1 tháng là lễ Thanksgiving (Tạ ơn !?!?) ở Mỹ. Trường học và công sở được nghỉ lễ 2 ngày và tiếp sau đó là cuối tuần nên lễ năm nay được nghỉ tổng cộng 4-5 ngày. Thanksgiving đúng là lễ “ăn uống” + không khí gia đình. Hầu hết mọi người đều quay về sum họp gia đình, tương tự như người Việt với Tết. Mình ở nhà người bạn trong những ngày lễ và thưởng thức mấy món ăn truyền thống. Thanksgiving day còn được gọi là “turkey day” vì mọi người mọi nhà đều ăn gà tây trong dịp lễ. Cái này thì nghe giống như mùng 5 tháng 5 năm, người người nhà nhà ăn vịt ở Vietnam. Ở nhà bạn tổng cộng 8 người, tiêu thụ con gà tây nặng hơn chục ký… Thông thường khi chế biến gà tây được chia ra thành 2 loại thịt: thịt trắng (phần thịt ở ức gà) và thịt sẫm màu (ở phần đùi,…). Đa số người Mỹ thích thịt trắng; mình thì mê thịt đùi + khới xương… sự kết hợp hoàn hảo. Một món ăn thanksgiving khác mình thích là bánh bí ngô; bánh táo cũng ngon; khoai lang nướng ăn cũng thích…

Ngày thứ 6 ngay sau lễ thanksgiving (gọi là thứ 6 đen tối –  black Friday) là ngày mà mọi người đua nhau đi mua hàng giảm giá. Hầu như tất cả mọi cửa hàng đều có chương trình giảm giá rất lớn và được quảng cáo cả tuần trước đó. Thường cửa hàng mở cửa khoảng 6-7 giờ sáng thứ 6, người dân thì đến xếp hàng ở trước cửa hàng từ 7-8 giờ tối ngày thứ 5 trước đó, sau khi ăn bữa tối thanksgiving xong. Nhiều người mang theo lều du lịch, thức ăn khô và đồ uống, đến dựng trại nằm ngủ trước cửa hàng đợi đến sáng sớm để vào cửa mua hàng siêu khuyến mãi. Ngày black Friday đó mình đến cửa hàng lúc khoảng 10 giờ sáng, hết khuyến mãi, chỉ còn lại là một bãi chiến trường bao bì, ly nhựa, giấy báo,… bên ngoài cửa hàng. (Thiệt tình mà nói thì nhiều nơi ở Mỹ, dân cũng xả rác như rươi. Nhưng hệ thống thu gom, dọn dẹp tốt. Chi tiết về việc thu phí, hoạt động như thế nào thì mình chưa tìm hiểu kỹ nên chưa dám bàn luận ở đây)

Sau khi quay trở lại San Antonio sau lễ thanksgiving là loạt bài thi cuối kỳ ở trường. Cái tuần thi cử đau khổ nhưng cuối cùng cũng được kết quả cuối môn tốt cho cả 4 lớp; hên. Tuần cuối cùng của học kỳ ở trường ký tá hợp đồng làm việc với anh giáo sư. Rứa là tháng 1 sang năm, đi chơi về, trở lại trường là có việc làm mới trong dự án của giáo sư 🙂 whut whut…

(–Tiếp phần Christmas–)

—Christmas—

Kế hoạch ăn chơi dịp Christmas và New Year là từ ngày Dec 18 đến Jan 4. Từ San Antonio cùng với bạn lái xe lên Denver, ở bang Colorado (đi lên phía bắc) và ở lại đây đến hết Christmas. Sau đó chạy về Houston ăn tết (tây) rồi sau tết mới về lại trường để chuẩn bị cho học kỳ mùa xuân.

Bang Texas rộng bát ngàn phải mất gần 2 ngày lái xe để ra khỏi bang. Ngồi xe 2 ngày không mệt nhưng chán; cũng may khi đi lên miền bắc Texas thì gặp vùng khai thác năng lượng gió khá đẹp và thú vị. Thật ra người ta khai thác cả năng lượng gió và dầu ở vùng này; cách ngay mấy cái “cối xay gió” khổng lồ là máy khoang dầu. Chừng đó đủ đề thấy nhu cầu năng lượng ở đây bự cỡ nào. Nhiều người Mỹ vẫn hay tự hào rằng họ có nguồn năng lượng dự trữ khổng lồ và đủ dùng cho nhiều thế kỷ nữa nhưng ít ai hiểu nhu cầu năng lượng của họ cứ tăng liên tục theo cấp số nhân nên chừng đó dự trữ có thể chỉ đủ ăn trong vài… năm. Một ví dụ rõ ràng về một loại vi khuẩn tăng trưởng bằng cách nhân đôi sau mỗi phút và người ta có 2 cái bình rỗng để chứa. 11 giờ sáng, 1 con vi khuẩn được bỏ vào 1 cái bình và bình đó đầy vi khuẩn lúc 12 giờ trưa. Câu hỏi là lúc nào thì vi khuẩn xài hết cả 2 cái bình; 12 giờ 01 phút. Nếu người ta kiếm được thêm 6 cái bình rỗng nữa, gấp 3 lần những gì đang có (quá dư xài !?!?) thì thật ra 6 cái bình đó chỉ giúp vi khuẩn sống thêm đến 12 giờ 03 phút… Túm lại ở Vietnam cũng có nhiều vấn đề cũng phải được suy nghĩ như kiểu “vi khuẩn” và giải quyết… “ngay bây giờ”.

Quay lại chuyện đi chơi, qua đến ngày thứ 2 thì phái đoàn ăn chơi qua được tới bang New Mexico. Thật ra thì chỉ đi qua 1 góc nhỏ phía đông bắc của tiểu bang này nên không có nhận xét gì nhiều. Chỉ có cái ảnh dừng lại giữa đường chụp chia sẻ với mọi người cho vui.

Đến Denver muộn tối thứ 7. Ở đây là vùng núi cao, trời đang lúc lạnh nên hít thở hơi vất vả tí. Colorado rất đẹp, ngay cả lúc mùa đông; các mùa khác chắc đẹp hơn nhiều. Hy vọng sẽ sớm có dịp quay lại vì dự án của anh giáo sư mà mình sắp làm việc cùng là ở vùng tây bắc bang Colorado. Ở đây rất khô, độ ẩm khoảng dưới 40% nhưng cũng nhờ khô nên không cảm thấy lạnh lắm khi nhiệt độ trong mấy ngày này cứ dao động quanh mức 0 độ C. Cách đây 2 hôm khi mới đến Denver thì tuyết đang tan nhưng chiều tối nay và ngày mai sẽ có tuyết rơi và có thể sẽ có “white Christmas” cuối tuần này.

Colorado có vùng núi đá rất đẹp. Ngay ở ngoại ô Denver có 1 khu du lịch núi đá tự nhiên gọi là Red Rock. Đá ở đây là đá đỏ và người ta tạo một nhà hát với thiết kế hệ thống âm của thiên nhiên, trừ các bậc cấp và hệ thống ánh sáng là nhân tạo. Nhà hát nhìn về phía downtown Denver và âm thanh trong khu vực này vang/truyền một cách kỳ diệu. Lúc mình ở đây thì có một người đàn ông đang đánh guitar và hát ở dưới sân khấu, không có micro hay hệ thống khuyếch âm, chỉ hát bằng miệng và đánh đàn không nhưng mọi người đều có thể nghe rõ bài nhạc khi đứng tít trên đỉnh của nhà hát.

Vùng này có rất nhiều đạp xe đạp, chạy và đi bộ. Do vùng này là núi cao, không khí loãng, áp suất thấp nên nhiều dân chơi thể thao chuyên nghiệp (thường là xe đạp) đều đến đây để tập luyện. Mình mới lên đây nên phải uống nước nhiều, kem giữ ẩm cho da, môi bôi liên tục, rồi chơi thêm 1 lớp kem chống UV nữa khi đi ra nắng,… Nói chung là không quen mấy vụ đó lắm.

Tạm thời viết ngang đây đã. Hy vọng sẽ viết và kể chuyện thêm trong những ngày tới về Giáng sinh, trượt tuyết và mấy chỗ đi chơi.

Chúc mọi người Christmas vui vẻ!

Advertisements




Track the daily ride to school

17 10 2009





Random#1

11 10 2009

Innovation

Brought a friend to my place to look at the rooms and see if he wanna be my roommate. Conversation at the kitchen:

– Ya know, one thing ya should know if ya wanna move here. The landlord, he has washer and dryer but doesnt let anybody use so… ya dont have laundry here.

– Its ok. we can use these.

– Huh? use what?

– Ya know, we can put our clothes in the dish washer and then put them in the oven.

– …bursting out laughing…

Only possible in America

Okay, ya know what? people in America do cheese shot… NO? Im not kidding… Okay, at least I know one guy did that. Here is the proof…

Cheese shot

Believe it or not. He did it for real! A real shot!

Sexy sound in class

One of the guys in my GIS class always says “oh-yeah” 45 times in every class. This is exactly how he makes the sound… “ooooohhhhhh-ooooouuuuuu-yeahhhhh”.

A typical conversation between him and someone else in class used to be:

– ‘oh-yeah’ guy: “how…do…youuu…cre..ate…a…geodata..base?”

– “you could right-click here…”

– “oooohhhhh-ooooouuuuuu-yeah………ooohh-ooouuu-yeah…….oh-ou-yeahhhhh”

– ” choose New…”

– “oh-oh….oh-oooouuuu-yeahh”

– “and then Personal Geodatabase…”

– “ooohhh-ooouuu-yeahhhh……oh-yeahhh”

I completely thought he was Chinese but then figured out he IS Vietnamese and his first name and last name are EXACTLY the same as mine. …INSANE…!!!!

… Professor got so confused about our homeworks when somehow he got 2 assignments submitted with the same names.





Nhà

7 10 2009

Giới thiệu với mọi người chút về nhà mình đang ở. Tình hình là hợp đồng đến cuối tháng 4 sang năm, không biết có tiếp tục không nhưng cho tời giờ thì sống ở cái nhà này cũng thoải mái. Diện tích nhà và đất rộng thênh thang, nhà hàng xóm cách nhau cả trăm mét, tuyệt đối yên tĩnh (trừ khi tổ chức nhậu nhẹt ở nhà thôi), xung quanh nhà toàn cây xồi, chim, sóc, thỏ múa hát ngày nào cũng thấy, trăng thanh gió mát… Nói chung rất đạt yêu cầu, trừ cái ông chủ khó tính. Nhưng ma bữa ni cách ly bớt rồi nên cũng ok.

Nhà nằm trên một vùng đồi nên khi đánh mercedes từ trường về nhà thì hơi mệt. Nhà 2 tầng, anh chủ độc thân có cô bồ hay tới thăm sống ở tầng 1, còn nguyên tầng 2 cho thuê, 3 gara trong và sân trước đậu được 6 ôtô. Rộng thênh thang + chẳng có ma mô đậu xe, rứa mà mấy đứa bạn tới chơi, đậu xe ngay chỗ chiếc xe truck cà tàng của anh chủ, anh về, thấy rứa, kêu ra nói mày nên đậu xe ở hàng ở giữa vì mày thuê… phòng ở giữa, hahah. Đúng là bệnh nặng hết thuốc chữa.

Phòng mình phải đi lên bằng cầu thang ngoài. Trời mưa thì hơi bất tiện chút nhưng may là bên ni năm khi mười họa mới mưa 1 lần. Ảnh dưới chụp đường đi lên cầu thang…

Tiếp tục lên cầu thang là 1 cái sảnh cũng khá rộng. Lúc nào tiệc tùng chiều tối mát mẻ, kéo bàn kéo ghế ra đây ngồi cũng thích. Mùa này chim kéo về 1 đống. Cứ chiều tối là cây nào cây nấy dày đặc chim, kêu rầm rầm. Tiếc cái là không biết làm cách chi để có chim quay nhậu…

Giờ xin mời vào nhà. Phòng khách…

Bếp; khá đầy đủ tiện nghi. Chỉ có cái chén bát hợi thiếu thốn chút. Lúc nào ăn uống nhiều người thì xài chén dĩa tiện lợi, ăn xong dụt luôn…

Cận cảnh lương thực, thực phẩm. Hết tuần rồi nên trong tủ lạnh hơi vơi chút…

Còn đây là cái hành lang đi từ phòng khách vào phòng ngủ và tolet. Trên ảnh có chú thích phòng nào là phòng lào… 2 cái phòng kia chưa có ma mô thuê cả nên mình làm chủ vương quốc luôn. Khỏe!

Vào phòng tắm trước. Có 2 bồn rửa mặt, 1 ở trong tolet và 1 ở ngoài; rất thuận tiện khi có anh nào làm thơ buổi sáng trong tolet thì ngoài này người khác vẫn có thể đánh răng rửa mặt ok.

Cuối cùng là phòng ngủ…

Có cái TV mà chưa có TV box nên chưa dùng được. Dàn nhạc mới tậu, hoành tráng luôn. Đã test công lực, volume max… rung chuyển cả nhà… (khi anh chủ đi vắng).

Giường ngủ và bàn làm việc + thêm cái “tủ” (to hơn tử ở nhà, mở cửa đi vào trong được) đựng áo quần. Do áo quần ít quá nên dùng để đựng luôn đồ quý hiếm…

Và cuối cùng là con mercedes cưỡi đi cưỡi về hàng ngày…

Chúc mọi người vui vẻ!





Settle in – Housing

20 08 2009

Hahah, it took much longer than I thought to be back here with the very first stories in San Antonio…

Alright, so you might know I travelled to Ohio for about a week right after I arrived in the US. Several times in that week, I called and talked to my “potential” roommate who is studying in UTSA too. He is an Indian guy that I found on craigslist San Antonio and we made a deal long time before I left Vietnam. He offered me a room for rent in his appartment and we planned to meet at the appartment on Aug 1st. Things seemed to be fine and no problem during 3 phone calls I gave him when I was travelling.

August 1st, we drove to San Antonio in early morning from Houston and arrived at the appartment at lunch time as planned. When I walked in, shaked the Indian guy’s hand and said hello, another guy showed up. Uh oh, that seemed like not a good sign. After showing me his dark, messy and curry smell space, he said “the room is not available until September 15 because I rented the room for this guy. But you can stay in my room until he moves out then you will have your room; I will charge you only half of the rent”. “EXCUSE ME ?!?!?!” . Man, he broke the deal and didnt even tell me a word earlier; I confirmed on the phone when I was in Ohio that the room would be ready on August 1st and he still said YES loud enough that I had no more question in my mind.

I got pretty mad, said no way and stepping out of the apartment. He clinging “whats the problem of sharing the room with me?”

“I NEED MY PERSONAL SPACE !!!!”

“If you want, I can ask that guy to move out now so you can have the room to move in”

Oh gosh, I couldnt believe that. if he could kick that guy out of the room right now then he would do same thing to me anytime he wants to. Not a person to trust…

I ordered a big Mac for lunch. the burger seemed to be harder to eat then. We tried to contact our friends in San Antonio over lunch with the hope of getting some hint about housing here. We finally got an option from our friend Pam. We figured out way to get there and from there to the campus right after lunch and we went back to meet the landlord and see the house. Its a nice 2 floors house; the landlord lives alone downstair (well, actually he has a son and a girlfriend come over and stay pretty often) and he rents the whole upstair that is 3 bedrooms, share 1 big bathroom, 1 living room and 1 kitchen. The place is clean, neat and quiet; about 2 miles away from the campus. Seeing a place like this right after the “heart broken” deal with the Idian guy, I said “Im gonna get it!”. So, I signed a 9 months lease.

Until now, Im still happy with this place. But these are some small things about my not very nice landlord:

1. The day I came to see the place, he advertised his house, spreading his arms and said “here is the living room, with BIG screen TV…”. it sounds like I was gonna be able to enjoy the TV. Then, the day I moved in, he said “I put a big TV here but if you wanna watch TV, you better get one and put in your room. cause if you use this one, and somebody will use it too and when its broken, you say you didnt break it, another one broke it and its gonna mess things up”. What??? thats ridiculous, isnt it? so why he leaves the TV in people’s rented space and let them have responsibilities on it while they cant touch it ?!?!

2. The landlord has washer and dryer downstair but doesnt let anybody use it. So mean. A small thing like washer and dryer became my biggest concern later. But thanks God, I finally found laundry facilities near my place after 2 weeks living in San Antonio; its about 2 miles away, 5-7 minutes biking; not too bad.

3. He advertised there is internet the day I came to see to house. Couple days after I moved in, still no internet. I figured out he has internet cable downstair and doesnt use wifi so he needs to contact AT&T to get the wifi password cause he forgot. On the 3rd day, he stepped up my room and asked ME to call AT&T. I said “you better talk to them cause I have no idea about your account information”. Then he asked “do you have your cell phone here?”. I said “uhmm, its on the table”. He picked my phone up, called AT&T and warmed the phone up for more than half an hour; finally got the password. Having internet and getting back with the whole world made me forget that he had used so many minutes on my phone.

4. The landlord usually shows up upstair. Obviously he has key to get upstair and I wonder he also has keys of the bedrooms. I saw him got upstair several times when I got back home from school. Well, he is not expected to be in people’s rented space and to me, he has nothing to do upstair.

I feel like the landlord is kinda taking advantage on people. Some of my friends might be right: “You dont want to be gentle in America”.





How the US is?

4 08 2009

Recently, since I got here, in the US, friends have asked me “How is the US?”, “How are you liking the US?”, “What are the first impression on the US?”,… I haven’t had chance to fully answer friends but I appreciate everyone’s interest. And these are some first stories…

I remember the day I arrived in Houston, it was few degrees over 100oF (which is about 40oC). That’s called “hot” and as most of you guys know, its desert heat here so its very dry (to me, some people here still think that’s… humid). I only stayed in Houston for couple days but that’s long enough to recognize Houston is not a typical place for living. Things are pretty messy, tons of traffic and getting stuck in the jam for hours happens almost daily to people even though there are 4-5 layers overpass roads there. Houston has an area where lots Vietnamese people living and doing business. I heard about the big Viet community in Houston before I came here but still surprised when I was actually visiting it. All the Vietnamese signs, everyone speaks Vietnamese mostly in the South accent makes the feeling like “I was in Saigon”; Vietnamese food, Vietnamese music even running around and yelling to each other in very Vietnamese market style. Then, I realize some people were right when saying about Vietnamese people that “no need to know English when going to live in Houston”.

Life here is pretty indoor life. In the first days, I couldn’t recognize “what is what” from outside. My sensitivity of reading signs and recognizing buildings here from inside the car is still low but at least I could recognize some popular chain brand name now, after 2 weeks traveling around. Buildings in places that I ever been are spread out in big area cause America has so much land. This time of the year, air condition (AC) is everywhere, at home, in any building, in the cars, even in public restrooms; that might be why most of people here don’t really care about the over 100oF heat. They don’t really feel it or if they do, it would be just few seconds moving from buildings to cars and vice versa. I generally say “Global warming? Not in this AC country.” (some of you guys who are Hueans and Danang might find this sounds familiar :). Im so amazed about how American society consumes energy and kinda sorry to see a wasteful America…

Leaving on the 3rd day in the US for Ohio on a trip with beloved friends, I got a chance to pass Arkansas, Tennessee, Kentucky and Ohio. Its a looong drive and I was kinda… “are we there yet?”. I visited the Amish country in Ohio that is very interesting and full respect for the Amish philosophy. Some of you guys might already know the Amish life-style, stay as close to the nature as possible, refuse things from the modern life. Their life mostly base on farming, they use no electricity, just candle and oil lamp for light at night, no cell phones, no cars,… their transport are still carriage (horses). There is a small funny story when we were visiting a place calls Amish Heritage Centre; we had conversation about Amish people’s life style with 2 Amish men working there and in the middle of the conversation, one of them said “… but you know, I use GPS. My son bought a GPS for his car and he gave it to me when he left home”… Oh well… (by the way, GPS stands for Global Positioning System), that sounds super cool! cell phones are just losers.

I took lots of photos during the trip and you guys could check them out at my flickr account (there is the link on the right side bar of this page).

Got back Houston and had an awesome supper with great Vietnamese food, I had never been happier with rice and Vietnamese food like I was that day. Imagine one whole week eating sandwiches, burgers, French fried, cheese, fried food,… that’s really the first tough interesting challenge and experience to me in America. Somebody captured my freaking happy moment at the Vietnamese restaurant that night.

Alright, I don’t want to make this very long so you guys are not gonna come back and check my blog again. Im saving the apartment rent and settle in San Antonio stories for the next post.

Throw me your hugs!





Ohio và cộng đồng người Amish

25 07 2009

Rời Kentucky, xe mất chừng 5 giờ đường thì đến Elyria, một thành phố nhỏ ở phía bắc bang Ohio, nằm gần khu vực Ngũ hồ giữa Mỹ và Canada. Elyria nhiều cây xanh lớn, chủ yếu là cây phong (maple tree) nổi tiếng là biểu tượng của Canada. Đi quanh thành phố này cảm giác như đang đi trong một khu rừng. Kiến trúc nhà cửa, công trình ở đây thiết kế đậm chất Bắc Mỹ, được xây dựng chủ yếu bằng chất liệu gỗ để cách nhiệt tốt trong mùa đông băng tuyết. Thành phố quy hoạch gọn gàn, ngắn nắp, thoáng mát,… tưởng như ai đó vừa mới ngồi vẽ ra trên giấy. Hỏi người sống ở đây mới biết, cách đây chừng khoảng 40 năm, khi quy hoạch lại thành phố, người ta đốn toàn bộ cây xanh trong thành phố, bố trí nhà cửa theo quy hoạch sau đó mới trồng lại cây xanh ở những vị trí hợp lý. Như vậy rừng cây trong thành phố này cũng chừng đấy tuổi.

Ảnh trên chụp nhà người bạn lúc ngày đến chơi và tổ chức ăn uống. Ngôi nhà nhỏ, tiện nghi, chỉ vừa đủ sinh sống cho gia đình 6 người nhưng diện tích đất sở hữu lên đến chừng 5ha. Toàn bộ diện tích còn lại là rừng cây phong và một số loài khác. Chim chóc bay quanh khuôn viên nhà, cảm giác không khác gì sống trong khu vực bảo tồn thiên nhiên. Thông thường nhà cửa ở Ohio có diện tích khuôn viên nhỏ hơn nhiều, chỉ tại người bạn có nhà trong ảnh trên thuộc tầng lớp trung lưu nên nhà cửa mới rộng thênh thang như vậy.

Elyria chủ yếu là nơi người già sinh sống vì ở đây rất yên bình, mọi thứ diễn ra nhẹ nhàng và chậm rãi, khác hẳn hình ảnh xô bồ, nhộn nhịp của nước Mỹ mà nhiều người vẫn nghĩ. Thời tiết mùa hè rất tuyệt vời, trời nắng ấm, gió se lạnh… nhưng mọi người ai cũng ngán mùa đông. Tưởng tượng mùa thu ở Elyria, xách máy ảnh đi bộ trong rừng phong lá vàng rực… hic, chắc phải kiếm cơ hội quay lại Ohio mùa thu…

Một ngày ở công viên nằm ở ngoại ô Elyria với bạn bè cũng là một kỷ niệm đẹp. Ngày đó gặp một vài người bạn mới và đặc biệt toàn là dân chụp ảnh nên có cơ hội xài ké lenses xịn cả ngày. Những bức dưới đây chụp ở công viên ngày hôm đó. Mọi người xem thêm ảnh ở flickr.

Ngày cuối Ohio ghé thăm cộng đồng người Amish. Amish là nhóm người có nguồn gốc từ Châu Âu, chủ yếu là người Đức di cư sang sinh sống ở Bắc Mỹ, phân bố ở nhiều khu vực khác nhau nhưng phần lớn tập trung chủ yếu ở Ohio. Amish thực chất để chỉ một nhóm người có quan điểm riêng biệt về mặt tôn giáo trong đạo Thiên chúa. Người Amish có quan điểm sống một cuộc sống đơn giản, gắn liền với thiên nhiên và từ chối những gì thuộc về thế giới hiện đại. Cộng đồng người Amish không sử dụng điện, đèn dầu và nến dùng để thắp sáng vào ban đêm, không sử dụng điện thoại, phương tiện đi lại chỉ là xe ngựa. Những gia đình người Amish đều có trạng trại, ở đó họ trồng trọng, chăn nuôi bò sữa, dê, cừa,… cuộc sống của vài thế kỷ trước vẫn còn thấy rõ trên vùng đất này.

Đàn ông người Amish ai cũng để râu quai nón dài, đàn bà thì đội một cái mũ vải nhỏ chụp tóc bối ở sau đầu. Chúa được tôn sùng ở đây. Vùng Amish nổi tiếng với các sản phẩm bơ sữa và thức ăn cũng được chế biến với nhiều bơ và phoma.

Bức ảnh trên thể hiện cuộc sống nông trại hàng ngày của người Amish.

2 ngày lái xe từ Ohio về Texas, cuối cùng cũng đến Houston và hạnh phúc mới buổi cơm tối Việt.

Cuộc sống ở Texas bắt đầu…

* More pictures here: http://www.flickr.com/photos/lebaotuan